Tư tưởng, nếu nhìn theo cách giản dị, cũng là một dạng năng lượng từ não bộ và tâm thức sinh ra. Mỗi ngày ta nghĩ điều gì, nói điều gì, làm điều gì, đều để lại một ảnh hưởng nào đó. Nghĩ thiện thì lòng nhẹ hơn. Nghĩ tham, sân, si thì thân tâm bất an hơn. Một ý nghĩ tuy vô hình, nhưng có thể làm ấm một con người, cũng có thể làm tổn thương cả một gia đình.
Vì mình không sai. Nhưng vì mình sao cho tử tế, khỏe mạnh, sáng suốt và có ích hơn cũng là điều đáng quý. Vì người cũng không có nghĩa là bỏ quên bản thân, mà là hiểu rằng mình và người luôn có liên hệ hỗ trợ với nhau. Làm người khác khổ, lòng mình khó thật sự yên. Giúp người khác bớt khổ, chính tâm mình cũng nhẹ nhàng.
Nếu con người có thêm từ bi, trái đất này sẽ bớt chiến tranh u tối hơn. Thiên đường không nhất thiết ở đâu xa, mà có thể bắt đầu từ một bữa cơm biết sẻ chia, một lời nói biết giữ gìn, một việc làm biết nghĩ đến người khác. Ai có nhiều thì biết san sẻ. Ai có sức thì biết đỡ nâng. Ai có quyền thì biết thương dân. Ai làm ăn thì biết giữ chữ tín. Khi ấy, đời tự nhiên bớt khổ.
Có lẽ mỗi chúng ta có thể bắt đầu từ những điều rất nhỏ: tập biết đủ, làm việc bằng tâm sáng, bớt chiếm hữu, tăng chia sẻ. Mỗi ngày thiền lặng lại một chút, thở sâu một chút, quan sát ý nghĩ của mình một chút. Đừng để ganh ghét, hơn thua, đố kỵ làm bẩn nguồn năng lượng trong ta.
Một đời người không cần chiếm thật nhiều, chỉ cần để lại được vài điều lành. Vì mình để không khổ. Vì người để đời bớt khổ. Khi cái tâm biết thương nhau, vật chất sẽ trở về đúng vị trí của nó: là phương tiện phục vụ con người, chứ không phải ông chủ sai khiến con người.
Sống vì mình mà không quên người, có lẽ đó là một lẽ sống tự nhiên, giản dị, nhưng rất cần cho hôm nay.
TƯ TƯỞNG LÀ NĂNG LƯỢNG
Tư tưởng là năng lượng

