Trong vô lượng kiếp trôi nổi của vũ trụ, thiên tai không phải là tai ương ngẫu nhiên, mà là sự vận hành của một trí tuệ vô biên – gọi là nghiệp cộng đồng theo Phật giáo, hoặc tương tác năng lượng hỗn loạn theo vật lý vũ trụ
Khi đất rung, trời giận, nước dâng, lửa cháy… đó là lúc tần số của con người và thiên nhiên không còn đồng điệu. Sự tổn thương của Trái Đất – từ môi trường, sinh thái đến đạo đức – chính là tiếng vọng cảnh báo từ vũ trụ rằng: “Người hãy quay về chánh đạo.”
Phật giáo dạy rằng:
“Vạn pháp do tâm sinh, vạn tai do tâm khởi.”
Khoa học lượng tử ngày nay cũng thừa nhận: Ý thức tập thể có thể ảnh hưởng đến vật chất, thời tiết và thậm chí cả từ trường Trái Đất. Một đài hoa sen – biểu tượng của Tâm Thanh Tịnh và Trí Tuệ Bừng Sáng – có thể điều hòa cả một trường năng lượng ô nhiễm, chỉ bằng tần số của từ bi và hiểu biết
Trong khi nhân loại vội vã xây đập ngăn lũ, phóng vệ tinh đo bão, bắn pháo vào không gian, thì người có trí hướng đạo biết ngồi xuống, thở chánh niệm, trì tụng kinh chú, thắp sáng tâm thức, giúp đời đẹp đạo – vì họ hiểu rằng:
“Thiên tai ngoài không thể lớn hơn thiên tai trong tâm.”

Nhiều người có Đạo, là một mạng lưới cứu rỗi.
Như hoa sen không sợ bùn, tâm đạo không sợ bão giông. Chính sự hiện diện của những “đài sen sống” giữa đời mới có thể cảm hóa cả thiên nhiên, làm dịu gió, hạ lũ, tịnh hóa nghiệp địa cầu
Khoa học và tâm linh không đối lập, mà là hai chiều của một Chân Lý
• Khoa học là hiểu biết có thể đo lường
• Tâm linh là hiểu biết không thể đo lường – nhưng cảm nhận được, truyền dẫn được, và biến đổi được
Từ lâu, các nhà khoa học lỗi lạc như Einstein, Schrödinger hay Tesla đều thừa nhận:
“Thế giới vật chất chỉ là phần nổi của tảng băng ý thức.”
Một đóa sen nở trong tâm thức tĩnh lặng của một người tu – cũng có thể là “phản ứng dây chuyền ánh sáng”, làm thay đổi cả trường rung động ở khu vực họ sống. Có lẽ vì thế mà thiên cũng phải trọng nể thiên tài đích thực – người biết sống thuận Đạo, hòa Trời, thấu Đất
Lời nguyện của Nason
Gốm Sứ Tâm Linh Nason nguyện là một đài hoa sen trường tồn trong cõi loạn:
Lưu giữ năng lượng tịnh hóa, phản chiếu ánh sáng chánh niệm, giúp người đời khi gặp biến động ngoài kia – tìm thấy một nơi trú ẩn trong chính tâm mình
Thiên gặp thiên tài còn nghiêng mình
Sao ta chẳng học tâm linh làm gốc!
ĐẠO ĐỜI AN KHANG