GỐM SỨ TÂM LINH NASON

THÁCH THỨC VÀ ÁNH SÁNG BÊN TRONG

Lịch sử có lúc chênh vênh - Ngàn cân treo tóc, mong manh phận người

Thách thức không đến để bẻ gãy con người, mà đến để đánh thức trí tuệ đang ngủ quên.
Càng bị dồn vào khó khăn, con người càng buộc phải nhìn sâu hơn vào chính mình.
Và khi không còn chỗ dựa bên ngoài, trí tuệ bắt đầu mọc cánh.
Người tầm thường sống bằng phản xạ.
Thấy người khác đi, mình đi theo.
Nghe số đông nói đúng, liền tin đó là chân lý.
Cả đời không sai nhiều, nhưng cũng chưa từng thật sự đúng với mình.
Người trí tuệ thì khác.
Họ im lặng hơn, chậm hơn, nhưng sáng hơn.
Họ không chạy theo tiếng ồn, không mượn ánh sáng của người khác để soi đường.
Họ quay vào bên trong, lắng nghe tiếng gọi rất nhỏ, thứ ánh sáng không phô trương, nhưng không bao giờ tắt.
Thách thức càng lớn, ánh sáng ấy càng rõ. Bởi chỉ trong đêm tối, ta mới biết mình có đang tự phát sáng hay không.
Sống theo người khác thì dễ, nhưng sống theo ánh sáng bên trong mình mới là con đường của tự do và tỉnh thức.