Có những lúc đứng ở quê nhà, dưới gốc đa già, tôi chỉ muốn thổi một khúc kèn… cho đất, cho gốm, cho chính mình nghe.
Người đi qua có thể mỉm cười: “Ông này chắc hơi… khùng.” Nhưng có hề gì, bởi trong cái “khùng” ấy là một khoảng lặng rất sâu, nơi đất biết thở, gốm có hồn, và lòng người chạm được vào sự an nhiên.
Tôi làm gốm sứ, không chỉ để bán, mà để giữ lại một chút hồn quê Đào Xá, giữ lại tiếng gọi của đình làng, của hội rước voi, của cội nguồn Thanh Thủy nơi có nguồn khoáng nóng tốt nhất Đông Dương:
Thổi kèn giữa hội quê nhà
Âm vang gọi gió, gọi ta về nguồn
Người cười một kẻ “dại khôn”
Ta nghe gốm thở, tâm hồn an nhiên.
Ai hiểu thì thương, ai chưa hiểu… cũng không sao. Chỉ cần mình còn nghe được “tiếng đất” quê hương trong lòng mình là đủ.