Nham sắc có thời. Mọi hình tướng trong đời đều có lúc rực rỡ rồi phai. Đá từng là lửa, lửa ẩn trong đá cho nên thời xưa choẹt đá ra lửa... lửa từng là hư không, và hư không lại ẩn mình trong đá. Con người cũng vậy, đi qua sinh, trụ, hoại, diệt như một quy luật thầm lặng của vũ trụ. Khi còn mê, ta níu hình sắc mà khổ. Khi tỉnh, ta thấy hình sắc chỉ là phương tiện để đi vào bản thể.
Vũ trụ có tứ thời: Xuân - Hạ - Thu - Đông
Con người có tứ mệnh: Sinh - Lão - Bệnh - Tử
Tỉnh thức không làm đời bớt gian nan, nhưng làm cuộc đời đẹp vô hạn. Đẹp vì không còn chống lại vô thường. Đẹp vì biết dừng đúng lúc, buông đúng chỗ, và đi đúng nhịp của đạo. Khi tỉnh thức, mỗi biến động không còn là mất mát, mà là một lần chuyển cảnh giới.
Sự phát triển nào rồi cũng sẽ đổi thay. Không có tiến hoá nào đi lên mà không qua lửa. Gốm sứ Tâm linh Nason cũng vậy, từ đất thô bước vào lò nung, chịu nhiệt độ khắc nghiệt để đi qua giới hạn của chính mình. Lửa không phá huỷ, lửa khai mở. Qua lửa, đất không còn là đất, mà trở thành một hình hài mới mang năng lượng, tĩnh lặng và bền bỉ.
Nason không đi tìm sự vĩnh cửu của hình dáng, mà đi vào vô hạn của tinh chất. Khi gốm sứ đã qua lửa, nó không còn sợ thời gian. Khi con người đã tỉnh thức, cũng không còn sợ được, mất. Lúc ấy, nham sắc chỉ là dấu vết, còn chân lý là sự an nhiên hiện hữu.
Cuộc đời đẹp vô hạn, khi ta dám bước qua lửa để trở về với chính mình.
Và trong đời sống xã hội, cũng có những thời khắc phải đi qua lửa. Cố TBT Nguyễn Phú Trọng đã dùng hình ảnh “đốt lò” như một đòn xoay của chế độ, không phải để huỷ diệt, mà để thanh lọc. Lửa ở đây không nhằm thiêu rụi con người, mà để đốt đi phần u ám, cặn bã, lợi ích nhóm đã bám lâu ngày vào thân thể quốc gia.
Lò càng nóng, kim loại càng hiện rõ thật, giả. Người chịu được lửa thì đứng vững, kẻ không chịu được lửa thì tự rơi rụng. Đó không chỉ là quản trị, mà là một quy luật của đạo vận hành: muốn đất nước đi lên, không thể né lửa; muốn bền lâu, không thể dung dưỡng tạp chất.
Giống như gốm sứ Tâm linh Nason, không qua lửa thì chỉ là đất, qua lửa mới thành khí vật có hồn. Quốc gia cũng vậy, qua những chu kỳ thanh lọc đau đớn, mới mở ra một nền tảng trong sạch hơn để phát triển. Lửa đốt lò không phải để khoe quyền lực, mà để trả lại niềm tin, để đất nước đi nên, đi xa, và đi bền vững chắc.