Có người đọc câu: “Còn ăn thịt cá còn chiến tranh” rồi cho là cực đoan. Nhưng nếu nhìn sâu vào lịch sử nhân loại, chúng ta sẽ thấy đó không chỉ là chuyện miếng ăn, mà là câu chuyện của lòng tham, sự sát phạt và nghiệp lực của con người.
Khi con người còn xem sinh mạng là thứ để hưởng thụ, thì trong tâm vẫn còn mầm của chinh phục và bạo lực.
Giết một con vật để thỏa dục vị, lâu dần tâm thức quen với việc: “mạnh được yếu thua”. Từ bàn ăn đi tới chiến trường, khoảng cách đôi khi chỉ là lòng tham được phóng hoạ lớn hơn mà thôi.
Người xưa viết:
“Thiên lý như lai nguyện lý canh
Oán thân như hải hận nan bình
Dục tri thế thượng đao binh kiếp
Đãn thính đồ môn dạ bán thanh…”
Nghĩa là: Muốn biết vì sao thế gian nhiều đao binh chiến loạn, hãy nghe tiếng kêu nơi lò mổ giữa đêm khuya. Đó không phải lời mê tín. Mà là triết lý nhân sinh rất sâu.
Khi con người gieo sự đau đớn, thế giới sẽ cộng hưởng đau đớn.
Khi con người nuôi dưỡng từ bi, thế giới mới có cơ hội hòa bình.
Chiến tranh không bắt đầu từ súng đạn. Nó bắt đầu từ tâm ích kỷ. Từ sự tranh giành chiếm đoạt. Từ việc coi nỗi đau của kẻ khác là điều bình thường.
Một dân tộc biết kính trọng sự sống sẽ ít tàn ác.
Một con người biết thương muôn loài sẽ khó làm điều bất nghĩa.
Cho nên ăn chay không phải để thành thánh, mà để học lại lòng thương.
Tu hành không phải trốn đời, mà để giảm bớt hận thù trong chính mình.
Nhân loại hôm nay rất văn minh: tàu bay lên trời, máy móc ra biển sâu, trí tuệ nhân tạo phủ khắp thế giới…
Nhưng nếu lòng người vẫn đầy sân hận và tham dục, thì văn minh chỉ làm chiến tranh lớn hơn mà thôi.
Hòa bình thật sự không nằm ở hiệp ước. Mà nằm trong tâm thức biết tôn trọng sự sống. Bởi vậy mới có câu:
“Miệng còn vị máu tanh
Tâm còn mầm chinh chiến
Người còn gieo đau đớn
Đời còn cảnh đảo điên.”
Và cũng bởi thế, điều cứu được thế gian sau cùng
không phải quyền lực, không phải tiền bạc, mà chính là lòng từ bi của con người.
Chúc bạn đọc may mắn!
NGUỒN GỐC CHIẾN TRANH
Dục tri thế thượng đao binh kiếp
Đãn thính đồ môn dạ bán thanh…