GỐM SỨ TÂM LINH NASON

HƯƠNG VỊ TÂM LINH

Hương Vị Tâm Linh: Giữa vật chất và linh hồn – khi các đối lập không còn đối lập

Có và Không – hai bờ tưởng chừng xa cách, nhưng kỳ thực chỉ là hai mặt của cùng một dòng sông
Được và Mất – hai tiếng làm rung động bao tâm can, nhưng rồi cũng tan ra như sương mai dưới nắng
Không và Có – khi gặp nhau, sinh ra một không gian lặng lẽ mà tràn đầy, Phật gia gọi là Chân Không, nơi bản thể hiển lộ và sự phân biệt tan biến
Chân Không không phải là trống rỗng, mà là đầy ắp tiềm năng. Như hạt giống ẩn mình trong đất, chưa nảy mầm nhưng đã mang trong nó cả khu rừng. Vật chất và linh hồn gặp nhau ở đây – không phải để tranh cãi ai có giá trị hơn, mà để hòa nhập thành một bản hòa âm của sự sống
Khi các đối lập không còn đối lập, tâm thức bước vào một mùa hè trong veo:
• Không còn nỗi sợ của mất mát, vì mất cũng chỉ là một dạng của được
• Không còn sự khát khao chiếm hữu, vì có cũng chỉ là một dạng của không
• Không còn phân biệt vật chất là “thô” và linh hồn là “tinh”, vì cả hai đều là sóng trong biển hiện hữu
Đây chính là tâm đạo không mây mờ – nơi mặt trời trí tuệ tỏa sáng mà không bị che lấp bởi ảo tưởng. Khi sống trong trạng thái này, con người nếm được hương vị thật của cuộc sống: ngọt mà không gắt, thanh mà không nhạt, nhẹ nhàng mà vẫn sâu xa
Và khi đó, ta hiểu ra rằng:
• Mọi vật sinh ra từ không, rồi trở về không
• Nhưng chính “Không” ấy lại là nguồn vô tận sinh ra “Có”
• Giống như khoảng lặng giữa hai nốt nhạc, chính sự lặng im mới làm nên âm nhạc
Hương vị cuộc sống là khi ta uống được ngụm trà của hiện tại, không còn tìm “được” hay sợ “mất”, không còn “có” hay “không” – chỉ còn một dòng chảy bình an giữa tim mình