GỐM SỨ TÂM LINH NASON

DUYÊN LÀ GÌ

Tin vào vật phẩm âm thầm - Cũng là tin lấy cái tâm độ người

Duyên không phải là may rủi. Duyên là sự gặp nhau đúng lúc của vô số điều kiện mà không điều kiện nào tự đứng một mình.

Ta nói “ai cũng mắc nợ nhau” không phải vì vay, trả theo nghĩa tiền bạc, mà vì ta đang sống bằng vô số đóng góp vô hình của người khác.
Từ hạt gạo trong bát cơm, bàn tay người nông dân, dòng nước tưới ruộng, đến con đường ta đi, ngôn ngữ ta nói, hơi thở ta thở, không thứ gì thuộc riêng về “ta”.

Trong Phật học gọi đó là nhân vô ngã – pháp vô ngã. Không có cái “tôi” cố định. Cũng không có một “vật” nào tự tồn tại.

Ngay cả cái bát ăn cơm ta cầm mỗi ngày cũng không phải là “cái bát”. Nó là đất – nước – lửa – gió hợp lại: đất thành hình, nước kết dính, lửa nung chín, gió làm khô. Thiếu một duyên, bát không thành. Hết duyên, bát lại trở về tro bụi.

Con người cũng vậy. Ta sinh ra không phải để khẳng định cái tôi, mà để đi qua nhau, nương nhau mà lớn lên.
Có người đến để nâng đỡ, có người đến để thử thách, có người chỉ thoáng qua một lần nhưng đủ làm ta tỉnh thức cả đời.

Hiểu duyên rồi, con người bớt oán trách.
Hiểu vô ngã rồi, con người bớt kiêu mạn.
Biết mình đang nợ đời từng hơi thở, ta sẽ sống mềm hơn, sâu hơn, và biết ơn hơn.

Duyên không buộc ta phải giữ.
Duyên chỉ nhắc ta sống cho trọn vẹn khi còn gặp nhau.
Hết duyên, mỉm cười.
Còn duyên, phụng sự.

Đó là trí tuệ của người thấy được mọi sự đều do nhân duyên hợp thành và tan đi trong an nhiên

Vì thế, Gốm sứ Tâm linh Nason cũng không đứng ngoài quy luật nhân duyên ấy.
Nason tồn tại không phải nhờ một cá nhân, mà nhờ nhân duyên bền chắc của rất nhiều bàn tay, tấm lòng và niềm tin.

Gốm sứ sống được là do khách!
Khách đến không chỉ để mua một sản phẩm, mà để chia sẻ duyên lành, trao nhau năng lượng thiện.
Khách càng đông, duyên càng dày, gốm sứ càng lớn không phải về hình thức, mà lớn về trách nhiệm và phụng sự.

Càng lớn, Nason càng phải sống tử tế hơn.
Càng được tin, càng phải nung lửa sâu hơn, lửa của chất lượng, lửa của đạo lý, lửa của tâm không dối mình, không phụ người.

Hiểu nhân duyên để không kiêu.
Hiểu vô ngã để không quên ơn.
Gốm sứ còn là còn duyên.
Còn duyên là còn phụng sự, âm thầm, bền bỉ, như đất nước lửa gió đã lặng lẽ hợp thành một chiếc bát nuôi sống bao kiếp người 🍵