GỐM SỨ TÂM LINH NASON

ĐẠO LÀ NGỌC QUÍ TRƯỜNG SINH

Đạo không ở trên núi cao. Đạo cũng không nằm trong những cuốn kinh dày phủ bụi. Đạo là một viên ngọc – nhưng không phải để đeo, mà để soi.

Ngọc quý vì không tạp. Ngọc quý vì qua lửa vẫn sáng. Đạo cũng vậy, qua bão tố của đời người, càng mài càng lộ ánh trong.

Đạo là biết dừng. Dừng lại giữa cơn giận để không nói lời làm đau người khác. Dừng lại giữa tham vọng để không đánh mất mình. Dừng lại giữa được, mất để thấy: mọi thứ đều là mượn tạm.

Người không biết dừng, cả đời chạy theo bóng mình.
Người biết dừng, một bước thôi đã chạm được bình an.

Đạo là biết cái trước đó mình chưa biết. Không phải biết thêm kiến thức, mà là biết mình từng sai. Biết mình từng tưởng đúng mà hóa ra chưa đủ. Biết mình từng phán xét người khác khi chính mình còn đầy bóng tối.

Biết như vậy, là khiêm cung. Mà khiêm cung chính là cửa vào Đạo. Đạo là chân lý của vũ trụ hiện sinh. Vũ trụ không thiên vị ai. Gieo nhân gì, trổ quả đó. Lửa đốt nóng, nước làm mát. Tâm an thì cảnh an. Tâm loạn thì thế giới cũng thành chiến trường.

Không phải Đạo làm ta trường sinh, mà là sống thuận Đạo khiến từng giây phút đều tròn đầy. Trường sinh không phải sống mãi thân xác. Trường sinh là để lại ánh sáng. Một lời nói thiện lành còn mãi trong tim người khác. Một việc làm đúng đắn còn mãi trong dòng đời. Một tâm thức tỉnh thức còn mãi trong nhân gian.

Và quan trọng nhất: Đạo là thấy vị Phật trong ta. Không phải tìm Phật ở đâu xa. Không phải đợi đến chùa mới có thiền. Mà là khi giữa chợ đời ồn ã ta vẫn giữ được lòng không oán.

Khi bị hiểu lầm mà không vội trả đũa.
Khi có quyền lực mà không lạm dụng.
Khi có tiền bạc mà không đánh mất nhân cách.

Lúc ấy: Phật đang mỉm cười trong chính mình. Viên ngọc quý không ở ngoài đất trời. Nó nằm trong tâm thức đã qua lửa thử thách, qua chiến tranh, qua bão táp, qua những lần gục ngã rồi đứng dậy.

Chúng tôi là người lính từng qua tuyến lửa, hàng ngàn tấn bom đạn đã qua đầu, qua chiến tranh khốc liệt nên đã hiểu: người sống sót không phải người mạnh nhất, mà là người giữ được ánh sáng bên trong.

Đạo chính là ánh sáng ấy. Ngọc quý trường sinh không nằm trong tay, mà nằm trong tâm. Giữ được Đạo, giữ được mình. Giữ được mình, giữ được cả một trời nhân sinh.
:
Con người, hạt bụi giữa trời
Nhưng mang vũ trụ vào nơi sắc hình
Một niệm khởi, sóng tâm sinh
Biển dâu mộng ảo thành hình cõi riêng