Từ thuở xa xưa, con người luôn đi tìm lời giải cho câu hỏi: Ta là ai? Sau khi thân thể này già đi, điều gì còn lại?
Khoa học cho biết cơ thể con người không ngừng biến đổi. Mỗi giây phút có hàng triệu phản ứng sinh hóa diễn ra; nhiều tế bào già đi rồi được thay thế bằng tế bào mới. Não bộ có khả năng tái tổ chức các kết nối thần kinh khi con người học tập, thiền định và thay đổi cách sống. Điều đó cho thấy sinh mệnh không phải một khối vật chất bất biến, mà luôn trong quá trình chuyển hóa.
Nhiều công trình nghiên cứu cũng ghi nhận rằng thiền định có thể giúp giảm căng thẳng, điều hòa cảm xúc, tăng khả năng tập trung và hỗ trợ sức khỏe tinh thần. Tuy nhiên, khoa học hiện nay chưa xác nhận rằng thiền có thể đưa sinh mệnh sang một cảnh giới hay không gian khác.
Trong các truyền thống Phật gia, Đạo gia và nhiều trường phái tu luyện phương Đông, người ta tin rằng điều quan trọng nhất không phải là thay đổi thân xác, mà là chuyển hóa tâm tính. Khi con người buông bớt tham lam, sân hận, ích kỷ và nuôi dưỡng lòng từ bi, sự chân thành cùng trí tuệ, thì sinh mệnh cũng dần thăng hoa. Theo niềm tin của các truyền thống này, việc tu dưỡng như vậy góp phần tiêu giảm nghiệp lực và mở ra những tầng nhận thức cao hơn. Đây là quan điểm tâm linh, không phải kết luận của khoa học thực nghiệm.
Leo lên một ngọn núi phải đổ mồ hôi. Tu thân cũng vậy. Không ai bước lên đỉnh cao của đạo đức bằng con đường dễ dãi. Mỗi lần vượt qua một cơn nóng giận, mỗi lần biết nhẫn nhịn, biết yêu thương, biết sống vì người khác... chính là một lần sinh mệnh được rèn luyện.
Quá trình ấy rất giống hành trình tạo nên một tác phẩm gốm sứ NASON.
Những hạt thạch anh (SiO₂) được nghiền đến kích thước rất nhỏ, phối liệu cẩn trọng rồi đưa vào lò nung ở nhiệt độ khoảng 1.300–1.400°C. Dưới tác động của nhiệt năng, cấu trúc vật liệu thay đổi, trở nên bền chắc, ổn định và có giá trị sử dụng cao hơn. Đó là sự chuyển hóa của vật chất theo quy luật khoa học.
Con người cũng có một "lò luyện" của riêng mình.
Lửa của gốm là nhiệt độ.
Lửa của con người là nghịch cảnh, là thử thách, là thiền định, là lao động chân chính và sự tu dưỡng mỗi ngày.
Nếu gốm sứ không qua lửa sẽ không thành gốm sứ quý.
Nếu con người không trải qua rèn luyện thì khó trưởng thành về nhân cách và trí tuệ.
Bởi vậy, tu hành không phải để trốn tránh cuộc đời, mà để sống giữa cuộc đời với một nội tâm ngày càng sáng hơn.
Thân khỏe để phụng sự.
Tâm thiện để yêu thương.
Trí sáng để phân biệt đúng sai.
Linh an để không lạc mất chính mình.
Có thể đó mới là ý nghĩa sâu xa của sự chuyển sinh: không chỉ là sự tiếp nối của một đời sống, mà trước hết là sự chuyển hóa từng ngày của chính con người hôm nay. Khi mỗi ý nghĩ trở nên thiện lành hơn, mỗi lời nói chân thật hơn và mỗi việc làm có ích hơn, thì sinh mệnh đã bắt đầu bước sang một tầng giá trị mới.
"Gốm sứ được luyện bằng lửa để hóa thành linh khí quý. Con người được luyện bằng Đạo để hóa thành nhân cách. Khi Thân – Tâm – Trí – Linh cùng thăng hoa, mỗi ngày sống đều là một lần chuyển sinh của sinh mệnh."