Người ta thường hỏi: hạnh phúc là gì? Là đủ đầy? Là thành công? Hay là những phút giây vui vẻ thoáng qua?
Nhưng nếu nhìn sâu, hạnh phúc không nằm ở cảm xúc nhất thời, mà nằm ở sự hòa hợp giữa con người và Đạo.
Một niềm vui không có đạo đức đi cùng chỉ là khoái cảm ngắn ngủi. Một thành công khiến người khác tổn thương không phải là hạnh phúc, mà là món nợ đang chờ ngày trở lại.
Hạnh phúc thật chỉ sinh ra khi con người sống đúng.
Đúng với lương tâm
Đúng với nhân nghĩa
Đúng với sự sống của muôn loài
Gốm sứ Nason không phải cứ làm ra là thành công. Một sản phẩm chỉ thật sự “sống” khi nó mang lại giá trị cho người sử dụng: một bình hoa làm ấm không gian, một chiếc chén giữ trọn sự an lành trong bữa cơm.
Gốm sứ có ích… thì gốm sứ có hồn.
Người có ích… thì đời có đạo.
Cuộc đời, dù dài hay ngắn trăm năm, rồi cũng chỉ là một chặng chuyển hóa. Sinh, tử không phải là kết thúc, mà là những cánh cửa mở ra các cảnh giới khác nhau. Nhưng điều quyết định ta đi về đâu, trở thành gì Không phải là ta có bao nhiêu, mà là ta đã phụng sự được bao nhiêu.
Cùng một đời người, có người để lại ánh sáng, có người để lại bóng tối. Sự khác biệt ấy không nằm ở số phận, mà nằm ở cách họ sống vì ai.
Phụng sự không phải là hy sinh mù quáng, mà là sống có ý thức rằng: mỗi hành động của mình đều đang góp phần tạo nên thế giới này. Đến cuối cùng, hạnh phúc không phải là thứ ta giữ lại cho riêng mình, mà là thứ còn lại sau khi ta đã biết cho đi.
Ngày hạnh phúc không phải chỉ là một ngày để vui, mà là một lời nhắc: Hãy sống sao cho mỗi ngày trôi qua đều không vô nghĩa.
Tóm lại:
Hạnh phúc là dấu hiệu của Đạo đang hiện hữu trong đời sống.
Ai sống có đạo lý người đó có hạnh phúc.
Ai biết phụng sự, người đó đang đi đúng con đường của sinh mệnh, dù ở bất kỳ cảnh giới nào.
Hạnh phúc - Đời thường
Hạnh phúc đâu phải cao xa
Ăn cơm thấy ấm về nhà thấy yên
Sống mà thiếu mất chữ hiền
Cười vui mấy cũng não phiền bên trong
Gốm sứ lửa đỏ mới thành
Không dùng, đẹp mấy cũng đành bỏ quên
Người ta sống giữa cõi trên
Không cho đi… hóa thành tên giữ đồ
Trăm năm như giấc ngủ trưa
Tỉnh ra mới biết hơn thua… chuyện cười
Sinh đi, lại kiếp luân hồi
Khác nhau chỉ bởi: sống vì ai thôi
Hạnh phúc tưởng ở trên trời
Ai ngờ nằm gọn trong nồi cơm sôi
Tiền nhiều chưa chắc đã vui
Mang theo chẳng được, chỉ “lời đã cho”
Chúc tất mọi người:
HẠNH PHÚC BÌNH AN - GIÀU SANG PHÚ QUÍ