CHÂN TÂM VÀ VỌNG TÂM
Đời người khổ nhiều khi không phải vì hoàn cảnh, mà vì chân tâm bị vọng tâm che lấp. Cái thật bên trong vốn bình an, nhưng cái giả bên ngoài cứ xung đột, so đo, giằng co. Ta càng chấp vào “cái tôi”, càng muốn thắng, càng muốn đúng, càng muốn hơn người, thì càng xa chính mình.
Người tu, người tỉnh thức, không phải để diệt hết cuộc đời, mà để nhận ra đâu là thật, đâu là vọng. Vọng đến thì biết vọng. Giận đến thì biết giận. Buồn đến thì biết buồn. Biết rồi thì không để nó làm chủ mình nữa.
Vọng rồi để ngã làm gì? Một ý nghĩ sân si cũng qua. Một lời khen chê cũng qua. Một cuộc hơn thua rồi cũng qua. Chỉ có chân tâm, đạo lý và tình thương là còn lại.
Khi trở về được với chân tâm, ta không còn cần thắng ai. Ta chỉ cần sống đúng. Đúng với lương tâm, đúng với nhân nghĩa, đúng với sự sống. Khi ấy, trong lòng tự sáng, ngoài đời tự an.
Chân tâm không ở đâu xa. Nó ở ngay nơi ta biết dừng lại trước một cơn giận, biết cúi xuống trước một nỗi đau, biết thương người trong lúc mình cũng còn nhiều vết thương.
Đời người quý nhất không phải là hơn thiên hạ, mà là không đánh mất mình giữa vô thường.