GỐM SỨ TÂM LINH NASON

BÌNH YÊN AN TĨNH TRONG ĐỜI

Chỉ Có Bình Yên Bên Tro Ta Là Thứ Còn Lại

Khi tuổi đời đã xế chiều, con người không còn chạy nhanh nữa.
Không phải vì mệt, mà vì đã biết chỗ nào không cần phải đến.
Có người từng có đủ: tiền bạc, quyền lực, tiếng nói. Nhưng đến cuối đời lại không vui. Không phải vì thiếu thêm, mà vì thừa những thứ không thể mang theo.
Tiền không theo được vào giấc ngủ sâu.
Quyền không ngồi cùng ta lúc bệnh đau.
Danh không sưởi ấm được một buổi chiều lặng gió.
Chỉ có bình yên bên trong là thứ còn ở lại.
Tuổi xế chiều là lúc con người bắt đầu ngộ.
Ngộ ra rằng:
Cả đời mình từng đúng… nhưng chưa chắc đã an.
Cả đời mình từng hơn… nhưng chưa chắc đã vui.
Cả đời mình từng thắng… nhưng có khi lại thua chính mình.
Và khi đã ngộ, người ta không còn muốn chứng minh điều gì nữa. Chỉ mong người khác bớt khổ vì những sai lầm mình từng đi qua. Không phải để dạy đời, mà để để lại một dấu chân nhẹ hơn trên cõi nhân sinh.
Lúc này, bình yên không còn là mơ ước lớn lao.
Bình yên là:
• Sáng thức dậy, thấy mình còn thở – mà biết ơn.
• Uống chén trà, không vội – mà đủ.
• Nhìn con cháu, không áp đặt – mà thương.
• Nhớ chuyện cũ, không oán – mà mỉm cười.
Bình yên an tĩnh trong đời không đến từ việc có thêm, mà từ việc buông bớt:
Buông hơn thua.
Buông hối tiếc.
Buông cả ý nghĩ “giá như ngày ấy…”.
Khi lòng đã tĩnh, đời tự nhiên hiền. Và đó chính là viên mãn lớn nhất của một kiếp người:
Không cần đứng cao, chỉ cần đứng yên trong chính mình.