GỐM SỨ TÂM LINH NASON

ÂM MƯU VÀ DƯƠNG MƯU ĐỂ LÀM GÌ?

Âm Mưu Để Làm Gì?

Trong đời sống, con người thường hỏi: nên dùng âm mưu hay dương mưu để tồn tại và đi lên?
Âm mưu là những toan tính ẩn giấu, đi đường vòng, thắng bằng bí mật.
Dương mưu là những lựa chọn công khai, đi đường thẳng, thắng bằng chính danh.

Cả hai đều sinh ra từ bản năng sinh tồn. Khi sợ hãi, thiếu an toàn, con người nghiêng về âm mưu. Khi đủ năng lực, đủ minh bạch, con người chọn dương mưu. Nhưng vấn đề không nằm ở việc “dùng cái nào”, mà nằm ở ta đang đứng ở tầng nào của cuộc sống.

Âm mưu có thể giúp vượt qua một chặng ngắn, nhưng không thể đi đường dài. Vì âm mưu cần bóng tối để sống; càng nhiều bóng tối, càng nhiều nghi kỵ, và cuối cùng chính người dùng nó cũng không còn chỗ đứng trong ánh sáng. Dương mưu thì ngược lại: nó đòi hỏi năng lực thật, đạo lý thật, và sự kiên nhẫn. Đi chậm hơn, khó hơn, nhưng bền.

Vậy có cần cả hai không?
Ở tầng thấp của tồn tại, khi con người còn tranh giành, hơn thua, sợ mất, họ tin rằng phải có âm mưu mới sống sót. Ở tầng cao hơn, khi con người hiểu giá trị của trật tự, luật lệ và niềm tin, dương mưu trở thành con đường duy nhất. Và ở tầng sâu nhất của hiện sinh, có một khả năng khác: không cần cả hai.

Khi không còn mục tiêu chiếm đoạt, không còn nhu cầu kiểm soát, con người chỉ cần sống đúng. Đúng với lương tâm, đúng với trách nhiệm, đúng với vai trò của mình trong trật tự chung. Lúc ấy, mưu lược không còn là vũ khí, mà chỉ là trí tuệ ứng xử, linh hoạt nhưng không gian dối, khôn ngoan nhưng không tổn hại.

Bí mật của kiếp người là gì, và đến bao giờ mới được sáng tỏ? Bí mật ấy không nằm ở người khác, không nằm ở thời cuộc, cũng không nằm ở những “âm mưu lớn” ngoài kia. Bí mật lớn nhất là: con người khổ vì chưa hiểu chính mình, thiếu tâm linh tế thế. Và bí mật ấy không có ngày “được bật mí” từ bên ngoài, nó chỉ sáng tỏ khi mỗi người tự chiếu đèn vào nội tâm.

Trước khi sáng tỏ, ta cần làm gì? Không cần tính toán thêm, cũng không cần mưu sâu hơn. Điều cần nhất là giữ mình ngay thẳng trong những việc nhỏ, không vì lợi ngắn mà đánh mất nền dài. Sống sao để ban ngày không sợ ánh sáng, ban đêm không sợ chính mình. Khi tâm sáng, mọi mưu tự rơi. Khi đạo vững, không cần mưu vẫn đi xa.

Sau cùng, âm mưu hay dương mưu đều chỉ là công cụ. Cái quyết định vận mệnh không phải là mưu, mà là đạo. Có đạo, mưu không cần. Mất đạo, mưu nào rồi cũng phản lại người dùng nó.

Gốm sứ đã có hàng ngàn năm, có ở khắp nơi, trong nước và ngoài nước, nhiều đến mức thừa mứa, đúng. Nhưng Nason không sinh ra để thêm một món đồ vào thế giới vốn đã đầy, mà để trả lại ý nghĩa cho vật được tạo ra từ đất, nước, lửa và tâm người.

Gốm sứ Nason không hỏi: bán được bao nhiêu, mà hỏi: người dùng có an tĩnh hơn không, có bớt loạn hơn không, có chậm lại để thở sâu hơn không.

Khi một vật được làm bằng tâm ngay thẳng, nung bằng lửa đủ lớn, và đặt vào đời với mục đích phụng sự, nó không chỉ là đồ dùng, nó trở thành điểm tựa tinh thần thầm lặng. Tác dụng của Nason không nằm ở lời quảng cáo, mà nằm ở sự thay đổi rất nhỏ nhưng rất thật trong người đang sống cùng nó mỗi ngày.